Hãy dùng trình duyệt Chrome

[ARC 5] Chương 208: Hàng Phòng Thủ Cuối Cùng Của Thành Phố Cảng Montanpe

Lượt xem: 164 | 19-10-2022 10:15:01


Cuộc chiến vẫn tiếp tục diễn ra tại thành phố cảng Motanpe.& F7 h! ]0 ~  N& r3 }3 `4 Y% N/ F' A
3 }5 k& M- Q  b" m# w6 k$ i
Lúc quái vật mới liên tục xuất hiện sau khi bọn quái cũ vừa chết.
" g$ }1 O5 Z$ w1 b5 H9 v7 w7
: Q3 C  X. R* R7 fMặc dù vậy, đối với những người sống ở thị trấn này, không có gì gọi là đầu hàng.$ G, h5 d2 V5

- |& R1 {# q! X& T3 mTất cả những gì họ có thể làm là sử dụng trí não và đôi tay, tin tưởng đồng đội và làm hết sức mình để tiêu diệt lũ quái vật./ T3 m/ m( u9 F" p0 ~

, ?0 Q& m7 d$ C+ y: y6 CTuy nhiên, lũ quái vật vẫn tiếp tục đổ về.
+ x1 u& r  |' r( g* E* J4 _4 a) r2 n& P6 o  v$ L4 v$ H- ( _; T2 k
Thị trấn cảng Motanpe - Cổng phía Đông  r; `6 s. S4 g

, G5 F  t! r6 r* B3 j& G[Haaaaaaaaaaaaa !!]9 K( V  Q' f% b8 }: W: Z6 ^

  ?1 f6 t5 g( J( A* l% ZSalona đã cắt đôi con quái bằng thanh đoản kiếm của mình, đôi khi rút lui, đôi khi chém và với đồng đội đóng vai trò là lá chắn của mình, cô ấy đã thể hiện phong ma pháp sở trường của cô.
  h7 t. ~1 H5 Y- `
) K$ J7 g- a$ A3 a& g+ P! d/ TThân hình mảnh mai, được khen ngợi bởi mái tóc bạc trong suốt như pha lê, chiến đấu duyên dáng như thể đang vút bay, những điều đó đã mê hoặc trái tim của các hiệp sĩ đã chiến đấu cùng cô.4 }5 b9 D! R* A

- z! w1 w2 z" |9 w- V- TNó như thể họ đang chiến đấu bên cạnh nữ thần sắc đẹp, khiến các hiệp sĩ cảm thấy vinh dự khi có thể chiến đấu cùng với cô, và điều đó khiến tinh thần chiến đấu của họ tăng cao.
  E; n) @! q5 t* G3 W+ L) T7 n9 {- Z$ y. {, h
[Những người bị thương hãy rút lui về phía sau !! Những người có thể sử dụng ma thuật phục hồi xin hãy chữa lành cho họ !! Đừng lo lắng vì tôi sẽ hỗ trợ bằng ma thuật của mình !! ]4 q4 W; d1 C. e7 |- u

3 L! U# K; s+ ], @3 YGiọng nói của Tata vang lên khắp chiến trường.. p& M  # `$ ?9 |, ?. J+ y
* l  F, S. e5 R- ^7 C0 H# K* p7 L
Đúng như lời cô nói, cô lập tức gọi lên những rào cản ma thuật để che chở cho những người bị thương cho đến khi họ có thể rút lui về tuyến sau.
5 J2 T6 x/ ?5 N3 w0 C& [3 `7 O0 O
Và nếu bất kỳ con quái vật nào dám tấn công Tata, chúng sẽ phải nếm mùi của thánh kiếm Wazu trước đó.
# J; A9 _3 w- O# _2 U$ R& B; D2 F3 G/ W' {
Cô không còn sợ đánh nhau.
9 L: V5 w+ t) H" L$ R% O# F; a7 W% g/ U
Việc nhìn thấy Wazu không ngừng rèn giũa cơ thể mình qua các trận chiến đã dạy cho cô biết trách nhiệm của một người em gái là phải như thế nào, và cuối cùng cho phép hai người hỗ trợ lẫn nhau. Cả hai đã có những trận đấu để nâng cao năng lực bản thân.
' X: K  G" }7 V* K2 b' z% j2 r, Q; H7 t8 |, @  ~! x
[Chưa đủ!! Các ngươi chỉ có thể thôi sao!? Nếu muốn đụng được đến ta thì phải hơn thế nữa !!]
: Q- K( ]/ e+ S2 `1 t. o
! H  ]2 A9 K0 i7 A/ M$ OMao nắm chặt thanh song kiếm của cô trong khi băng qua cả chiến trường, tiêu diệt quái vật cả bên trái và bên phải.
9 Y/ A# }; `( A4 s7 g
9 E& v* P: T% {5 z! S& R3 bCô ấy luôn ở phía trước, giết nhiều quái vật hơn bất cứ ai.
. V$ }) x2 C: }- B
, V" B: q* s6 n) s3 T
Cô muốn giết càng nhiều càng tốt để giảm bớt gánh nặng cho những người ở phía sau.! [, X: |2 o3 w0 b  f

3 |* k- y$ H; h2 `3 t! SNhưng tất nhiên, điều đó không có nghĩa là cô ấy một mình. Nếu ta nhìn xung quanh, ta sẽ thấy các hiệp sĩ ở phía sau, luôn sẵn sàng hỗ trợ bất cứ lúc nào.# V5 G. G5 R/ l1 b8 l# e1 L  o

/ h, }, x  i: j$ |! Q; aTrong tâm trí của những hiệp sĩ đó, họ có thể coi cô ấy như một vị thần hộ mệnh, nhưng điều đó không có nghĩa là họ có thể tụt lại phía sau, điều này càng cải thiện tinh thần của họ.
: v2 k. N: o. {) Q. X) k/ ~  a8 n6 F( H$ j. ~3 }8 _
Thị trấn cảng Motanpe - Cổng phía Tây
) [, N: h) f: |# X8 F# ?
2 r( W2 P' F; G6 l4 h[Tất cả mọi người!! Rào chắn !!]
2 M0 c- k. }" X$ V
6 A. `7 g2 i# H" KGiọng nói của Naminissa vang vọng khắp chiến trường và các hiệp sĩ đã phản ứng lại bằng cách rút lui vào bên trong hàng rào.* `  s5 V6 B. I' x

; `  j8 D4 Q+ F* B7 C9 A5 T1 P) [Sau khi Naminissa xác nhận rằng mọi người đã rút lui thành công xung quanh cô, một rào chắn khổng lồ đã được dựng lên trên biển quái vật.8 p& Z5 M$ V8 V$ w/ T3 L
! D4 f. |, G; `# W5 U- _: L
Những con quái vật sau đó bị nghiền nát bởi hàng rào, mất mạng ngay tức khắc.7 i' O9 G  E; Y$ ~- d9 a% Q/ @7 H2 r

5 Q9 t3 M3 {4 P, n/ X3 JTuy nhiên, làn sóng quái vật mới ngay lập tức lấp đầy khoảng trống được tạo ra. Để hỗ trợ Naminissa, các hiệp sĩ đã nhảy vào để chiến đấu với quái vật.- p( L  e+ d2 {9 |8 ?$ O: ~

! s; p! N- X, U2 Q8 h- f* q5 c! H, U[Mọi người, đừng quá liều lĩnh !! Điều quan trọng nhất là sống sót !! Chúng ta sẽ thắng nên mọi người không được chết một cách vô ích !!]$ ~3 |+ T0 A. M5 s" Q8 w6 Q

* C5 ]# H5 D, xNarelina hét lên với các hiệp sĩ đã chiến đấu bên cạnh cô.
5 d4 p4 j- [) a) d/ m( `
* J/ |  p/ j: z/ _Các hiệp sĩ gật đầu trước lời nói của cô, di chuyển cẩn thận theo nhóm.
9 ~/ K; ]: z' Z/ T+ i
; G6 B. R  e/ z( L3 : `  i4 TNhìn vào chuyển động của họ, Narelina, người mặc giáp toàn thân mỉm cười khi cô xoay thanh kiếm rực lửa của mình xung quanh. Đôi khi cô sẽ tự mình lên hàng đầu để thế chỗ cho những người bị thương để họ có thể rút lui an toàn trở lại rào chắn.7 d4 P4 S& Q, x( r+ ~3 M9 J
0 V6 I5 R( D! b$ s6 u! O; S
Không bao giờ để ai phải chết, để mọi người có thể quay về với người thân của mình.
9 w2 K* Z( i; m2 D: c
2 _! M: }3 m4 ]. a, TThành phố cảng Motanpe - Một nơi nào đó
9 d" I" w% k6 I1 a2 M8 n* u
& S, j2 n7 s- P. N0 u8 c9 q[Giữ chặt, đừng buôn ra nhé]
# H/ |/ V# x2 z2 Y6 o0 z5 l$ d* K& ~- |% B) b' {2 ?
[Kyuuuuiii !!]0 _& g. i( I6 `& n, A9 R/ ]

4 M1 X& X- U( O+ AHaosui và Meru băng qua trận chiến cùng nhau.
8 }- t8 U0 r* j0 Q0 _- k5 f: d3 f, A. T
Hiện tại, Haosui, người mạnh thứ hai sau Wazu đang tập trung để hạ gục những con quái có kích thước lớn. Để Meru trên đầu, cô chạy qua làn sóng quái vật với một thanh kiếm trong tay.
% l* D- C" r6 D4 g* [! G/ p+ z& k7 Q, m; T7 u
Haosui không bao giờ ngừng di chuyển. Không có một con quái vật nào có thể được xem là trở ngại với cô.) y- R. b9 w3 t  C% ~# 4 V" [

/ f" A0 E1 M& [# B9 sLuôn giữ tình yêu đối với gia đình sắp hình thành của mình trong tim.$ z, t( P& Y0 P3 W" k
! {! E; s/ K1 r
Cô lao về phía trước để bảo vệ mọi người." u1 k9 k1 y! R6 M' }0 W* S
& h( / C' / ?1 Y5 S
Thành phố cảng Motanpe - Hải cảng! z* [. G5 X9 N' j) P) F
! T3 f. @( ], N1 v% h
[Bây giờ tôi sẽ bắt đầu sử dụng ma thuật. Xin hãy cố gắng cầm cự thêm chút nữa !!]
0 F0 y: v& h7 N) t# B: u
4 R# W8 I: v7 m0 J. N6 zNhững lời nói từ Kagare đã được đáp lại với [Để đó cho chúng tôi, cô gái!!] bởi những ngư dân trong thị trấn, khi họ nắm chặt những cây lao và giáo trong tay.
0 F; m0 g& E8 k8 O3 y% q
* M' B: V$ ?4 ~5 s4 l# H% qKagare sau đó bắt đầu sử dụng phép thuật như thể cô ấy đang hát.
5 [( u: B" `7 Z$ D# L0 w: H; z% K: e. `3 O( ^4 v7 ~' t
Ban đầu, cô tự mình bảo vệ bến cảng, nhưng điều đó không được chú ý bởi những ngư dân trong thị trấn, những người sau đó đã giơ vũ khí và tham gia chiến đấu.1 ]4 L8 v: w8 N$ {2 `
0 v8 F3 c* L, d% q# r& H
[Chúng ta sẽ sống !! Chúng ta sẽ không khuất phục trước nỗi sợ quái vật !!], họ dần dần tập hợp từng người một.6 D+ ]5 o% O$ g) U2 }: [7 e* E
- K+ ^% {8 y. " _, }
Cô gái đeo kính cười, và được động viên bởi điều đó.5 f0 z( {: N/ M* l$ a- w! h$ C
; U+ L% B4 c2 V3 c" s+ y6 M, Z
Sau khi cô ấy thực hiện phép thuật của mình, một quả cầu lửa khổng lồ như thể có khả năng làm bay hơi cả đại dương đã quét sạch lũ quái vật
7 O* r2 F" y8 f) }0 l7 e& l' , D: J* Y' H) h# J
Và bọn quái vậy chắc chắn đã giảm đi đáng kể.
3 x7 L8 o! z! X, D# A' D* _+ ~" P, N& m
Một số chắc chắn đã chết, nhưng những những con quái khác lập tức xuất hiện và lấp đầy vị trí đó.) q/ L( r9 X" g4 T, @. C1 S
1 t# @9 t& y% U
Những người bảo vệ đã bắt đầu thở dốc. Ý chí chiến đấu vẫn còn đó, nhưng cơ thể họ không theo kịp.8 G- r% h, D' p4 K. X
7 T+ B' }1 _6 R8 V" ~6 e
Ngay cả các thành viên harem cũng bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.: ^) D# T/ n. z

6 t1 `; f1 I. CTại thời điểm đó, một cái gì đó rơi xuống từ trên trời.4 z. ^+ ]# Q0 j3 m9 i( e3 k

# ?- U$ G1 G2 q9 K0 x  ~: M9 ~[Guuaaaaaaaaaaaa !! Tại sao các ngươi !!! Sao các ngươi dám làm tổn thương Meru bé nhỏ dễ thương của ta !! Không thể tha thứ !! Hãy nhận lấy cơn thịnh nộ của ta đi !!]
+ t4 A: q( y  ]( S
/ @2 I$ E  k! ^  e0 c& i% j[Chờ đã, anh yêu, bình tĩnh lại chút nào. Meru đã có Haosui-san bảo vệ rồi.]6 o6 e' N6 Y% r
* d  ~; W$ D: V% a! i- ^
[Thật đáng thất vọng, .. Tức giận như thế này thật không xứng với danh vua rồng .. nhưng, nó sẽ hợp lý nếu đặt trong trường hợp một người cha. Trong trường hợp đó, ta cũng sẽ làm hết sức vì cháu của mình]
+ h. u, V3 2 J7 x  O; u; {( g4 f" t; C3 {
Một hắc long và hai bạch long bay xuống từ bầu trời, thở ra những ngọn lửa khổng lồ vào lũ quái vật.
  b) T/ c: i  t, B' r" C8 }
: w7 `4 R$ O4 c( M# M: s
Và cứ như thế, Vua rồng Ragnir giẫm đạp lũ quái vật từ cổng phía tây đến trung tâm thị trấn trong cơn giận dữ, Bạch long Mera đã đáp xuống cổng phía đông để giúp Salona và con bạch long Megu chăm sóc những con quái vật đến từ phía biển.2 S% A3 j+ k4 H7 g/ c- J

& C) H0 z- W; T9 ~' U! p6 ^# C/ GHọ đã đến đây vì Wazu đã đến thăm hang động của họ và xin sự giúp đỡ của họ sau khi giải thích tình hình./ Q, n; s$ h) r5 ]) p. b+ ]
8 {: y2 `5 b) J
Trên thực tế, ngay cả khi wazu không nhờ, một khi họ nhận ra rằng Meru đang ở một nơi nguy hiểm như vậy, Ragnir cũng sẽ ngay lập tức lên kế hoạch để đánh bại những sinh vật xấu xa đó, với cả Megu và Mera. Khi Wazu đi gặp Megu, cô ấy đã nói [Sống sót và trở về nhé .. Nếu cậu làm Meru khóc, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu!]. n; ^1 e4 W/ B6 g2 V

. ~+ u( Z6 h. P  ?1 mVà vì vậy, với sự trợ giúp của Long vương và gia đình, số lượng quái vật giảm đi đáng kể.
5 [1 s4 I9 }$ s$ S3 @
7 e% D$ z4 a6 s( T% H0 J0 uVới sự hỗ trợ đó, các thành viên harem, hiệp sĩ và những người bảo vệ thị trấn đã dùng hết sức đương đầu lũ quái vật cuối cùng của họ để đẩy lùi đám quái đó ..5 [, F4 {3 L  f) A

  I2 @' i1 ], G5 g: D& W# |- wVà khi những con quái vật cuối cùng ở mỗi địa điểm bị tiêu diệt, tiếng hô chiến thắng bắt đầu vang vọng khắp nơi.
( A9 i% V/ L% `1 T% l$ }% H
. E1 j2 o7 n. p2 D; ~  y  F' Tất cả các hiệp sĩ và những người bảo vệ thị trấn đều mỉm cười, cảm thấy nhẹ nhõm vì sự sống còn và thành công của họ trong việc bảo vệ thị trấn của chính mình.
6 L5 ^7 F+ U8 f: ^4 @3 H9 v3 f% ?/ @) T+ 4 r# y9 [9 Z
Tuy nhiên, các thành viên harem không thể mỉm cười ngay lúc đó .. Họ vẫn đang lo lắng. Và điều họ làm chỉ là cầu nguyện .. trong khi hướng ánh mắt đến một nơi nhất định.' U8 n# ]3 B3 B- D) K* r

+ }+ V/ R1 s. UĐến đỉnh của ngọn núi khổng lồ ở giữa lục địa đang bị bao phủ bởi một bầu không khí kì lạ



 
Trở lại
Đề cử
Login or Register

Jnovel site đọc truyện chữ online

Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách