Hãy dùng trình duyệt Chrome

[ARC 5] Chương 201: Bạn Thuộc Phe Nào?

Lượt xem: 121 | 19-10-2022 10:04:32


Ngày hôm sau, sau khi dọn dẹp lửa trại, chúng tôi tiến về Thành Phố Cảng Motampe.
5 N4 E; W9 w$ b, f  M0 P
; x' f% D0 _* N8 f2 U. g1 aTôi sẽ duy trì nguyên trạng với những điều về Freud và sẽ đổ lỗi cho sự thiếu thường thức của anh ta
2 R- h7 t/ r, s3 k- _5 `2 ntừ khi anh ta là một cựu thần. Tôi cũng sẽ bơ luôn những gì Freud nói sau này ...
/ A/ i( Z. k& x
2 z& S6 e" _, R1 U4 j7 d2 sChúng tôi băng qua đồng bằng giữa Thủ Đô Đế Quốc Iscoa và Thành Phố Cảng Motampe và chúng tôi trông thấy hai người đàn ông ở mỗi bên đường dẫn vào khu rừng.3 o+ X% Q5 B  r. y, ]
5 ~5 ^' J3 g- E) K4 M. |
Trong khi lớn tiếng, họ dường như đang nói về cái gì đó.( x( n) m! z( f! B; ]

2 W7 n; |" W* v% I! r/ K" z# OXét theo bề ngoài có vẻ họ là kẻ cướp không nghi ngờ gì nữa, nhưng tôi không hiểu tại sao họ lại đứng lộ liễu ở nơi thế này, nơi mà có mù mới không thấy.9 s5 S0 N  v4 h, r8 }" }' k9 c6 Z

  M* ?  N8 y3 ~9 d) `$ Z$ TTôi cũng nghĩ rằng đồng bọn họ còn núp trong rừng, nhưng, nghĩ về khoảng cách từ đây đến rừng thì khá xa, để ngay cả những người bình thường có thể thoát khỏi chúng không4 M- J: F' w" F! C
chút trở ngại.7 I/ E) R# k, l" e( t) R& f

$ w3 y2 h( J! 2 d, ?Và nhìn họ như vậy, tôi tự hỏi họ có đang gặp rắc rối gì không." F- J% K; }3 Y- X" i! H& r$ r
4 r* R, @5 T9 `  c1 r
Nhưng dù gì họ cũng là cướp, tôi không thể hạ thấp cảnh giác được.
3 ?( B6 s, h6 X$ ~1 }3 BĐể cho an toàn, chúng tôi nâng cao phòng bị và vào thời điểm đó, họ nhận thấy chúng tôi.) h, K2 L, i4 c" p4 A: I
4 e4 R$ A5 e- D5 + ?! x
“... À, cái quái quỷ gì thế hả? Chúng ta đang bàn về một vấn đề quan trọng ngay bây giờ, vì vậy lần này ta sẽ tha cho, các ngươi có thể đi!”
+ U5 n: P) v+ w1 E0 F- X
0 n' d# y! E' Q- k“Không, chờ đã. Tao nghĩ họ chỉ toàn lũ phụ nữ, nhưng hình như cũng có đàn ông trong đấy. Và đến tận hai người. Gọi chúng đến đây "tâm sự" đê !!”
3 d* J% }# x9 _) f
" b) K8 T7 T% W$ e/ `; N“Ah !! Tốt lắm !! Nếu chỉ với hai ta, nó sẽ không đi đến đâu cả!! Này đám người kia !! Hai tên đàn ông tiến lại đây !! Đám phụ nữ thì đứng đó và không được di chuyển !!”
7 k2 d2 a* ]$ A# q2 ~6 P+ _8 ]. Y
Hai tên cướp chỉ tay ra hiệu cho Freud và tôi đi đến đó.
& ?. j5 E0 o: Z$ k+ fTôi trao đổi ánh mắt với Freud.( ~5 s/ G9 {/ i8 F8 u& o# S

$ a- ^$ ]! |; ?2 R; b“... chúng ta nên làm gì?” (Wazu)) I/ d4 t" [+ D. m) ^

. I( v4 t# A  O& C- W: C* i, "Tôi nghĩ rằng bất cứ điều gì Wazu-sama quyết định là luôn đúng, nhưng; well, để xem nào ... Miễn là nó không gây phiền phức cho các quý cô, sẽ không vấn đề gì nếu làm theo ý họ.5 ]% N9 `" U* P3 x% a1 l2 |
Tôi không nghĩ họ có thể làm tổn hại đến chúng ta ...” (Freud)5 I3 y1 @3 p' ~/ `2 n7 b7 v7 d6 c

7 T2 B& q1 `9 s, i9 o" C! l6 k" GTôi cảm thấy không ổn với câu trả lời quả quyết của Freud.& k* L+ d4 K' m

- G' u( A2 X( _8 t3 }: ]Tôi cảm thấy rằng nó sẽ khá là phiền phức ... Hoặc đúng hơn khó chịu ...) H* ^* J/ c9 ~( e& C
Nhưng, như Freud nói, những người duy nhất có khả năng làm tổn thương chúng tôi chỉ có thể là Ác Thần và nói rộng hơn, là Shiro hoặc Nữ Thần Bóng Tối.
( z+ e- k: n1 N3 R5 D
8 ( u  b6 ~0 B7 j$ o1 W% F! K
“... Như vậy đi. Tôi thực sự tò mò tại sao họ lại nghiêm túc đến như vậy, và nếu có biến, tôi chỉ cần cho chúng bay là được.” (Wazu)
9 o  r9 y" j- ]
: p0 b, k% ?3 mTôi nói với các cô gái không nên đến gần và giao Meru cho họ.
6 S+ F) j* F- b) A8 t1 V2 T
+ a# $ }' B. l  yTôi cũng nói với họ là có thể phản kháng nếu cần, chỉ phòng hờ thôi.
: E3 y/ k# W: b$ E1 WVà thế là, cùng với Freud, tôi đến gần chỗ bọn cướp." S& u% N6 E4 N$ e# k

6 _( i- e$ j+ ]) h/ ^% ~, A; {+ Z' ~“Tốt, hai cậu đã đến. Và các cậu cũng đã để lại đám phụ nữ ở sau. Đây là một cuộc nói chuyện mà phụ nữ không nên nghe ...”5 E3 V  n+ A& {: ]. l

0 d4 J8 E3 }- C  B/ |& B  d/ s“Vậy mấy người muốn hỏi chúng tôi điều gì?” (Wazu)
. `, |- X  R. i$ |) Z8 v! q% U
0 Z% K2 H( 4 tHai tên cướp giở mặt nghiêm túc và chuẩn bị nói./ s8 o) O% `( Y  V& R4 A
Nếu đó là chuyện mờ ám hay phiền phức tới người khác, tôi sẽ cho chúng bay ...& O. X, f) H& }* h* y# a
: q1 |  ^% _1 A: S; U" n3 R
“Yeah, thực ra thì ... Hai cậu theo phe quần sịp hay quần đùi?”  B6 D4 y. I. @2 x' x, _; j
! k" y( D& Y: J! p+ ^- y
... Haa !!
$ P/ r2 K! j+ s3 @5 a* T) @8 X2 d$ [+ p, ~. [, r
Tôi cạn ngôn ngay lập tức.
! d& p8 q4 l0 @1 e; e+ j/ f+ T- LTôi không thể tiếp thu những thông tin mà tôi không muốn hiểu. Tên này nói gì vậy? Hắn có bình thường không?
# o$ w+ D. _: u, j4 z' u, C, `
. l, U/ g$ c3 {% RTại sao lại đột ngột chuyển sang nói chuyện về đồ lót?) z& `$ }9 P) S9 r

! Q& J" w# X5 O7 d9 S, `; ZVì khá là đau ass, tôi sẽ đánh cho chúng bay luôn.# y  L1 l* K0 e0 `' |

5 N0 O. P4 J$ m" P7 Z2 K“… Ra vậy” (Freud)
/ f9 z, A# g* 7 N- k
: F& u! g  U7 h2 J3 KKhi tôi sắp đánh họ, tôi nghe thấy một tiếng nói như đã hiểu bên cạnh.* q* _0 J* O. `8 |& o* V3 B8 H/ B

- X0 c6 z3 e+ T0 E& X% {Tất nhiên, người cạnh tôi là Freud.
! r5 U. {, Z0 X- G( FKhi tôi quay sang bên cạnh, tôi thấy Freud đang trầm tư với đôi mắt nhắm và đầu gật gù.
, `' n/ c! Q& j8 f+ S* Z. U$ g
% f3 V$ Y* R) ~+ V“Đó là một chủ đề nan giải của đàn ông từ rất lâu.” (Freud)
& u: $ `0 l) R, C! P; z3 H7 E4 Q, m
... Eh? Là vậy sao? Có điều gì sâu sắc vậy sao?9 _& r4 ~: C5 ~! i; j, V0 t6 @
5 n% }$ o* Q- {. w8 g  k$ h
Tôi mở to mắt với lời tuyên bố của Freud.+ P2 C2 b$ z6 L
+ [0 [- R% i) |) f2 P
Cho dù nhìn thế nào đi nữa, đó là một chủ đề vô nghĩa, phải không?
; c3 O- O/ E* q4 z# {: kTại sao mấy người lại phải đào sâu vào nó?: ~+ ~$ h$ M2 n0 i# B
1 t3 U  Z5 H# B* M$ S
“Oh? Từ gương mặt của ngài tôi có thể nói rằng Wazu-sama vẫn chưa nắm được tầm quan trọng thực sự của việc này. Lắng nghe này, quần sịp là đồ lót cung cấp cho ngài một sự an toàn tương tự như khi trong bụng mẹ với những cú ôm bó sát, quần đùi mặt khác lại là đồ lót xuất hiện từ thuở nhỏ và gắn bó với ngài cho đến khi trưởng thành, nói là vậy nhưng cả

- ~7 ~! {# z; B; |3 `8 Fhai đều là những thứ quan trọng để giấu đi vùng nguy hiểm. Chúng là hai bộ đồ lót vĩ đại nhất. Nói cách khác, không có gì cường điệu khi nói rằng hai bộ đồ lót tuyệt vời này
0 V7 d, M  y# o3 f+ g" Kđại diện cho linh hồn của tất cả những người đàn ông trên thế giới. Và do đó, để biết cái nào phổ biến hơn, nó đã dần hình thành ... một cuộc đấu tranh vĩnh cửu !! Hai bộ đồ lót tối' m! ]' }# m  z1 ^* q  S9 d% O* A' h
thượng nhất !! ... Nhưng ngài lại không hiểu được việc đó ... Có phải ý của Wazu-sama là chọn phe quần sịp không?”(Freud)5 ~/ g) d7 f% V* J* W3 x: g

* ~  r" S9 [' y8 w/ `: P"K-Không, sai rồi! Tôi đang mặc quần đùi!” (Wazu)
( l4 N$ Z9 J5 K
  Z5 J% [% n& y+ A  yỔng hỏi tôi một cách đột ngột chẳng khác gì quấy rối. Hai tên cướp vì một lý do nào đó bắt đầu gật gù đồng ý với lời ca ngợi của Freud, nhưng
$ ?6 n, B; K) Bkhoảnh khắc tôi tiếc lộ mình đang mặc gì, một trong số họ đã phè phởn trong sự phấn khởi,7 g4 X% B  4 D0 q2 g! k
trong khi người kia như thể đang khóc.
! ]& S5 l; G) ( v2 i9 G: E' _; E. Z2 _& Q* Q& q% i4 G
“Yeah ~ !!”
/ d/ j. [) U/ b
/ W+ d# Q! A; ]  O" C/ [$ x“Sao lại thế được ... !!”( K1 z5 S. i5 A* J- d

% L! i" A4 m1 A8 E9 L  s/ t" mTôi nhìn họ với đôi mắt sắc lạnh.
3 x) {3 V& e1 g7 |Bộ nó đáng vui và đáng buồn lắm sao?  o9 Z2 ?, j% `0 s* `+ D
Khi tôi nghĩ rằng nó cũng ổn thôi thì ...% o& V1 `2 w9 U: @4 t

6 N: l/ n9 L% O“Nhân tiện, tôi cũng theo phe quần đùi.” *(Freud)3 x2 a# H0 `& F8 |% N& h' Q8 b
+ T( h0 [# @2 t, `8 A0 q# y
Freud nói vậy trong khi cúi chào một cách thanh lịch và sau đó người hạnh phúc thậm chí còn vui mừng như nhảy cẫng lên, trong khi người kia thì cúi đầu sát mặt đất trong khi rên rỉ." A  a& U$ p0 ~7 R  d" M
" }8 f$ Z7 D9 u- a5 x7
Nghiêm túc hả, tôi éo quan tâm !!
' W0 W; J# H% v( O2 Y0 q' m" G4 NÝ tôi là, nó chỉ là đồ lót thôi, phải không? Bạn chỉ cần mặc và thay ra thôi, phải không?+ e  u  b1 v& t; ^! ]
8 [8 C2 q# M  m3 P4 l/ ]
Tên cướp vui vẻ nhìn rất hạnh phúc vì dường như hắn muốn đến ôm chúng tôi, nhưng hắn đã kiềm chế lại." J1 v+ |% @% o) ?# K2 C4 T5 e
1 A7 |$ ?2 N! b( l& o* A" Z
“... Vậy, đó là tất cả?" (Wazu)
# u" n. z2 3 a6 W8 J# t9 G4 A! J# {& W) A) e
“Nó có nghĩa là tại nơi này, quần đùi là mạnh hơn.” (Freud): `' q7 e* ~" j

* J5 d; k4 b. d+ @“Tư tưởng lớn gặp nhau !!”
7 H- i: o) v(
: X) U+ B- L  ^* b8 k) lLàm ơn đừng xem tôi như đồng chí nữa !! Mặc dù tôi cũng đang mặc quần đùi !!
: d% o( v+ [  o$ {" r* A! f. ]9 |5 w! t5 G
“Như tôi đã nói, chỉ vậy thôi sao?” (Wazu)
* G9 w% J' z" [3 k% ?
* . x# a2 H( q“Ngài không cần phải suy nghĩ nhiều, hãy tự cảm nhận." (Freud)0 k* Y, m, S0 [' O6 j2 ! J
" H% `. q+ y9 a5 H
... Tôi không cảm nhận được bất cứ thứ gì cả ...& V; E" Z" ?  }- O( ]# g* g

: M, I' W! w' s8 g2 v/ m+ t- L7 V! C
Trong khi tôi liếc nhìn kinh tởm Freud và tên cướp hạnh phúc, một người đàn ông xuất hiện
) J; u' A' _1 V, ]* j  `) r$ utừ khu rừng và đến gần nơi chúng tôi đang đứng. Tôi nghĩ rằng anh ta là đồng bọn của đám cướp và rằng cuộc nói chuyện vớ vẩn này thực sự là một cái bẫy, vì vậy tôi đã cảnh giác nhưng, tôi lại nhận ra rằng mình nên cảnh giác hắn với lý do khác cơ.
& q5 h7 F! W. b* H) {8 b: ~6 ~& L' i* d6 L# @9 |- y$ " Z
Người đàn ông có sẹo ở khắp cơ thể và có vẻ như đây là một tên cướp thực thụ, phần trên cơ thể mặc một bộ đồ bẩn thỉu nhưng lại không khỏi giấu được mớ cơ bắp kia.9 X" e/ B" j2 U. r. l* V, E& L
+ r3 m# P3 U- F7 J% y. {
... Nhưng ở phần dưới, anh chỉ mặc độc một chiếc quần đen, và chiếc quần đen ấy chỉ vừa đủ để che đi những nơi quan trọng ... Xin lỗi, tôi không muốn mắt tôi nhìn thấy nó ...5 7 F9 k7 g& F* c* O- h
* w! h2 Z, L: P$ N( ~
“Thật tình ... Quần sịp này, quần đùi nọ, đám các người còn tính thỏa luận vấn đề con nít này đến bao lâu?”
* Q. i" {; x1 l! E' a% l% [7 `: X6 w. f, n. q
Những lời ngớ ngẩn của người đàn ông đến với chúng tôi và hai tên cướp khiến cả đám ngạc nhiên.
* J& p) f# _5 R' n# ~
* u9 Z6 J5 z, ?/ |& j1 i““Ossu !! Quần bơi-sempai !!””
' A( R/ H" H: g$ H6 ?: z% {0 v
) ?! O+ k7 M4 _  x. j“Đ-Đó là !! Quần bơi !! Anh ấy kiêu hãnh mặc đồ lót giống như đeo huy chương dành cho nam giới ... Tôi có thể làm được ... Tôi có thể làm được, Wazu-sama ... Tôi phải tự chuẩn bị8 O7 y- G* p; L! H: B3 P$ T) X  H/ o
cho mình ...” (Freud)7 U: P7 `, J" D& P1 S7 I
- Q$ n3 e* X2 j+ k( {) A1 V
Tôi còn chả biết anh tính làm gì nữa.
: B4 ?0 l0 n! V: j5 k" ITôi xin lỗi. Trên thực tế, tôi thực sự không muốn biết.( @. ]& {6 L+ U/ ?" O8 K

- h( Y  [  e6 r* v7 M2 n“Nào, bỏ mặc những kẻ khốn khổ này lại và đi thôi !!”! |/ U( d9 S5 r/ s( F  n; O
$ v9 l  g% R$ g3 Y# b, o) t9 L
““Ossu !!””
- q% t9 v6 _  n5 Q' E/ u' J5 N  h' z
Và như thế, ba tên cướp biến mất vào trong rừng ...
6 S4 ]1 ~6 ]8 k" Z7 e) ?. ?
( j# W: y$ G5 d5 T0 T! N7 FTôi còn chả biết chuyện quái gì vừa xảy ra, nhưng Freud vẫn đang rên rỉ: c" C% A* T* q  e
.: M2 y9 O( U; @! j* v3 j! X0 c
Hãy để anh ta một mình." }. B6 b! i% E; h  n! K
) e+ R" L" f9 d: b$ |$ ^/ B
Tôi trở lại nơi mà các cô gái chờ, nhưng ...6 f6 B" I$ j4 b

. ]" W8 j3 B+ X7 Y& m0 ~/ V5 Y0 G“”"... Quần đùi.”” (Harem)
( g! [. u, V# X7 _2 A
! l, }5 L/ K" ~Họ đang tập trung vào nửa dưới của tôi. Hãy dừng ngay cái ý nghĩ đó đi!!!



 
Trở lại
Đề cử
Login or Register

Jnovel site đọc truyện chữ online

Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách