Hãy dùng trình duyệt Chrome

[ARC 2] Chương 42: Khởi hành

Lượt xem: 56 | 17-10-2022 14:19:09


Nói là tập luyện với Orlando --- Nhưng những gì tôi làm chỉ là tránh né đòn chém của anh ta, nếu có sơ hở tôi sẽ chạm nhẹ anh ấy. Ý tôi là, tôi không hiểu những thứ như kiếm thuật --- nhưng có vài điều tôi đã nhận ra sau khi cái hoạt động đó lặp lại nhiều lần. Đó là Orlando là một thiên tài bẩm sinh.
) V+ i" }3 G# V8 x! _$ U. p8 f- N! F1 t. A- R
Tôi không chỉ anh ta bất cứ điều gì một cách cụ thể cả, nhưng sau khi thực hành vài đường chém anh ta đột nhiên nói - [hiểu rồi!] - Và chắc chắn rằng sau đó, tôi có thể cảm thấy rằng các đòn tấn công của anh ta tốt hơn./ a/ ^* q  v1 w& S8 X8 A

& ?# A# |0 v( ^Và rồi tiến trình này cứ lặp lại nhiều lần. Tôi nghĩ rằng khả năng của anh ta đã vượt trội so với đa số những Mạo hiểm giả cấp B. Tuy vẫn không bằng với cấp A [Hắc Hỏa] nhưng cũng không phải là không thể bởi kiếm thuật của anh ta gần đạt đến mức như họ. Mà, đó là tôi cảm thấy vậy.  e6 1 k) w  P' e. Y- z
3 R/ W4 o* W$ ^* ~$ @
Orlando nằm dài trên đồng cỏ. Bởi vì chúng tôi đã tập cũng khá lâu rồi, anh ta mồ hôi đầm đìa và thở mạnh. Mặt khác, tôi thì ngồi nhàn ~ nhã kế bên đó.% m" e3 C( d+ ^( J6 F
" R9 k  f5 R: n! y( W( R
- Haa ~ .... Haa ~ .... làm thế nào .... mà ngay cả khi cậu đã ....di chuyển rất nhiều .... không có một giọt mồ hôi .... (Orlando)/ m. R6 s  f6 |3 X/ a3 f! N1 E8 m
" n, M" b! T$ v1 l' o: g8 P
- Thì, về cơ bản sức mạnh của tôi cách biệt với anh rất nhiều (Wazu)8 y# l* Z, h4 t/ V

9 i* z; o& H+ r- s% w# g- Haa ~ .... thật lòng mà nói.... lố quá rồi .... Haa ~ .... (Orlando)
9 n" F/ A. [2 E6 U2 M, _. q* R# }6 s1 v
Mặt trời gần như sắp lặn rồi, phải đi về thôi, mà sau khi Orlando lấy lại sức chút đã. Tôi đã gây rắc rối cho Meru, Keyla-san, và những người khác, mình tạ lỗi sau vậy.; A! u3 H6 U$ K+ B! m
! s* V1 `  v) _4 b) d
- Nói tôi biết.... (Orlando): J% C2 R1 W6 H9 v# f" J2 z5 z
+ R4 G! U) z. m2 {, b: J4 Z
- Hmm? (Wazu)
1 J% I  W) I& w2 [2 q
( X' w( @" H, o5 v- Liệu ..... tôi có đủ mạnh để trở thành một hiệp sĩ ..... (Orlando)4 T/ t: [3 c6 w" g  u
9 |) r5 [& h# v( K0 t/ a: w
- Sao lại không? Anh mạnh mà! (Wazu)6 r* m) e" O/ n, v

+ ]3 f" @# h3 S, ^: M- Tôi hiểu rồi .... (Orlando)4 d9 c' m  N4 w0 M: h4 [4 U! R

; Y) k# T# ) vAnh đủ mạnh, ít nhất mạnh hơn nhiều so với những tên hiệp sĩ bình thường khác.
, A& q6 d% A
. z( c' G% E2 v( x. k9 N9 ^0 e  I) a-.... Được !! Tôi quyết định rồi !! (Orlando)
/ b5 a% b* L) l+ X1 `6 G
( j9 Z4 y! G" U# NOrlando đứng dậy và nhìn tôi.4 C. G% H, L9 t! w1 ~$ D4 p. k

* A8 o- u9 A+ @3 i9 D+ U- Tôi sẽ đi đến vương quốc Mabondo để trở thành một hiệp sĩ! (Orlando)! g2 o0 t3 ^$ g. R
# d5 X9 @2 N7 H4 X& d% o
- Oh ~ cố lên nhé !! (Wazu)7 C$ ~/ l* r5 ~0 L. $ [

# ], x3 z( c( n- Đúng rồi, nếu không phiền, muốn đi cùng tôi đến vương quốc không? (Orlando)3 g2 V. y$ B$ p9 |: ~5 h
, [; y% N/ X2 D: {
Vương quốc Mabondo à? Cũng được, dù có tiếp tục ở thành Rinikku này thì .... Tôi nhìn bầu trời khi nghĩ về điều này. Khi tôi liếc qua Orlando, mặt anh ta hoàn toàn nghiêm túc. Dường như anh ta hỏi tôi một cách thành thực. Được, Orlando là một người tốt, anh ấy là một người bạn mà bạn có thể tin cậy. - [Vậy thì chào tạm biệt thôi!] - Nhưng không thể nói đơn giản thế.
& |+ t2 {1 t1 a1 Y, S

0 T$ t# X9 D. b6 Q+ ~# b9 ^Tôi đối mặt với Orlando.& r  S% s( L7 X

& M3 h1 w8 b. C4 N1 [- Không tồi đâu, chắc vậy. Tôi muốn thấy anh một hiệp sĩ thì như thế nào (Wazu)
  u/ i' A( s. m# n6 j
9 N; t& L; y) M- Tất nhiên!! Chờ đi và tôi sẽ cho cậu thấy! Một hiệp sĩ quả cảm là như thế nào! (Orlando)! f8 Q" I0 `0 w+ o5 G& F
+ @- r0 M( |/ ?) ]8 {
- Khi nào chúng ta sẽ đi? (Wazu)
" w1 k) c( _* W" `. B! W* @& n8 s  ^
- Thành thật mà nói thì, bất cứ lúc nào cũng được nhưng thật khó để quyết tâm .... vậy nên tôi muốn đi càng sớm càng tốt được không? (Orlando)+ B! n; J$ g1 ]" K. L

; l. @7 g  [# [* Q; n' d- Ổn cả. Tôi chẳng bận việc gì đặc biệt, ngoại trừ phải chào tạm biệt với những người chăm sóc tôi ở thành phố này (Wazu)
6 T. U0 h' i$ x  h6 _1 K" ~4 N, L8 x' b
-Vậu thì, làm một buổi chia tay vào ngày mai, và chúng ta sẽ khởi hành vào buổi sáng ngày hôm sau, thấy thế nào? (Orlando)# E3 F& _% @! C6 {
# Y) [' Y3 G6
- Được đó (Wazu)
4 ^# a) l, R8 a) [! J  q
' y# ^$ |5 s/ @3 L# wOrlando đứng lên và la lên - [Được !! Đi thôi!!]--.
/ M0 J5 f9 K# u2 z1 q8 N0 c9 c& w1 J" K
- Hãy đi bộ. Chúng ta sẽ luyện tập trên đường cho đến khi tới được vương quốc (Wazu)
# Q; i  w: : x( h* |5 X, ~6 b1 {7 i* ~; T
- O-ouuuu ~ .... Chơi luôn .... (Orlando): {1 r: Q5 {3 w2 Z/ T
1 ]$ M  @8 _8 _4 E8 B9 u
Rõ ràng là anh ta vẫn còn lưỡng lự. Nhưng đừng lo, bởi vì tôi sẽ giúp anh một tay.
/ c# `2 g6 K5 ]; B/ q0 N! 1 ]3 L4 ?  r
Chúng tôi trở lại thành phố để chuẩn bị. Khi về đến quán trọ, Keyla-san và Lula - [Ổn rồi. Cảm ơn hai người đã quan tâm] - Tôi nói như vậy trong khi cúi đầu.
& T' [, Y& F0 ~. f; I7 o$ G) z/ R0 J4 ^* s" X
Trong khi vỗ vai tôi * bashi-bashi * Keyla-san nói, - [Tôi cũng gặp vài chuyện tương tự khi tôi còn ở tuổi của cậu mà] - cô ấy nói vậy trong khi cười to toe toét.
8 L1 J0 ]) }8 B: - x0 b2 s! C5 [6 }& j" o
Sau đó, khi tôi nói với Lula rằng tôi sẽ rời khỏi thành phố vào ngày kia, - [em sẽ không nhớ anh đâu] - em ấy nói vậy trong vẻ mặt hiu quạnh. Tôi được bảo rằng ngày mai họ sẽ làm một bữa tiệc ra trò cho tôi.7 A* c) v/ S3 m& B% a: ]2 a
$ Z; f$ I" b2 S: s# ^9 v
- [Cám ơn rất nhiều!] - Tôi cúi đầu xuống và nói vậy trước khi trở lại phòng có Meru ở đó. Tương tự tôi cúi đầu xuống và cảm ơn em ấy, nhưng cảm thấy buồn cười sao đó. Chờ đã, mà nó có làm gì đâu nhỉ .... ờ phải ha.
: k+ K& X5 y8 L) M  |  b
, m' p9 Y2 v5 {6 Z0 P# x6 ISau đó tôi nói với em ấy rằng chúng ta sẽ rời khỏi thành phố. Ngày mai tôi sẽ chào tạm biệt với những người xung quanh và chuẩn bị những thứ cần thiết cho cuộc hành trình, vì lý do đó nên tôi đã yêu cầu Meru đi cùng vì tôi sẽ đưa mọi thứ vào Kho Không Thời Gian của em ấy cho lúc đó.8 f! x, R5 z5 N  C. Q5 }; Q6 O! M

/ ~, j( S# S$ }4 S3 D9 jVào ngày hôm sau, tôi chào tất cả mọi người mà tôi quen ở thành phố này. Chúng tôi mua một lượng lớn thức ăn từ các quầy hàng trên phố và đưa chúng vào Kho Không Thời Gian. Em có thể ăn trộm thức ăn nhưng làm ơn đừng ăn quá nhiều, mình sẽ để ý Meru mới được.

7 q; T) A) k" F" w
  ?! s* f9 T' [( [/ U- t' LSau cùng là tới hội Mạo hiểm giả để chào tạm biệt. Emma-san và các nhân viên khác - [tên đánh nhau tốt nhất thì lại ...........] - họ nói vậy. Huh? Họ chỉ quan tâm tới cái đó thôi sao? Tôi vào phòng chủ guild để chào Regan.
/ |$ @) G8 T& T% I+ L7 f
* H7 m2 O; K  l1 H1 @; W. v- Ta biết rồi, cậu sẽ rời đi à .... (Regan)' w$ {! J4 p5 z7 O4 P+ O" T

0 h- ]7 8 T( O# [9 s7 N3 Y4 B- Ừ, cảm ơn vì đã quan tâm đến tôi (Wazu)
8 C; r2 ~4 S/ K, u
2 H) A8 P4 E' E" [+ F" P8 d- Đừng để tâm. Cậu mới chính là người đã giúp tôi mà, vậy đây là một món quà chia tay (Regan)5 O) v8 J4 k+ B- A2 e
" g* f5 K! ?1 |5 U
Regan ném một thứ gì đó nhỏ nhỏ cho tôi. Tôi nắm lấy và nhận ra đó là một cái huy hiệu nhỏ. Trạm khắc một luồng gió thổi vào vòng tròn ánh sáng, thiết kế tạo cảm giác khó tả.
# o) K3 a% s% c/ Z, g: E2 I2 L+ ?: @6 e
- Đó là dấu hiệu của tất cả các thành viên trong nhóm của ta thời ta làm Mạo hiểm giả. Mang nó ra cho master của trụ sở chính ở thủ đô cùng với tên của ta thì cậu sẽ nhận được một số hỗ trợ cần thiết. Có lẽ vậy .... (Regan)
' J2 a7 [, b# }. N" |. K3 g: d2 {3 L
- Master của trụ sở chính? Người quen của ông à? (Wazu)
, a; v4 p; n( a% f8 o6 F7 t/ O: s( i: V, A1 C" U# }# n5   z
- Đó là chị gái ta .... Nhưng tính cách của bà ta tệ lắm (Regan)( j& m$ m1 b/ W) p* f

( I( L; N! @9 T3 O$ zRegan biểu hiện một khuôn mặt khó chịu khi nhớ về chị gái mình. Vậy sao ông lại giới thiệu một người như vậy cho tôi ....?8 K* w5 R( p$ O4 c2 i- e2 r

! u3 ~. ~$ x! L! 6 |5 T$ `+ k* W/ v- À, hãy chắc rằng sẽ quay lại thăm thành phố này nhé (Regan)
0 n8 }2 X9 v) b! c' P: _7 B0 u8 x8 x
* q+ T. C0 r. n% Q/ m8 C$ r- Được, mà trước đó .... ông đã nói với Orlando về hoàn cảnh của tôi mà không được phép, vậy hãy để tôi bụp ông một phát? (Wazu)# L3 o6 e; C: x* M' B1 r' ~

9 l2 [& E* M4 n- Guhh .... (Regan)
4 M! p$ g- ~, F/ R, o) 2 q+ b2 G- S9 E4 n
Khi ông ta cố trốn thoát bằng cửa sổ, tôi nhanh chóng chộp ông ta lại và nhẹ nhàng cho một đấm. Với điều này tôi có thể rời khỏi đó với cảm giác nhẹ lòng. Tôi trở lại quán trọ và thưởng thức một bữa ăn sang trọng như đã hứa hôm qua.: c: Y4 _# S( N- ^( `& @
( C! R: u* T  I" S. n#
Ngày hôm sau, chúng tôi tụ tập ở cổng thành vào sáng sớm. Meru như thường lệ đang ngủ trên đầu tôi. Có Regan, Keyla-san, Lula, Emma-san và chồng cô ấy, ngoài ra còn có những người tôi quen ở thành phố này, đều tụ tập ở đây. Còn có bạn cùng chỗ làm và người thân của Orlando. - [Cám ơn ~] - hay - [Chúc may mắn] - xuất phát từ họ. Họ đang cổ vũ chúng tôi. Bên trong cơn mưa khích lệ này, chúng tôi bắt đầu chuyến đi đến thành phố đế quốc Mabondo.
, U& r5 p; 1 O$ x



 
Trở lại
Đề cử
Login or Register

Jnovel site đọc truyện chữ online

Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách