Hãy dùng trình duyệt Chrome

[ARC 1] Chương 02: Xuống núi và...gặp rừng

Lượt xem: 167 | 17-10-2022 13:26:06


Ngọn "Núi" này nằm ở trung tâm lục địa lớn nhất thế giới nơi mà chưa từng ai đặt chân tới, thậm chí con người không dám tới đó. Ở độ cao nhất định nào đó khí hậu liên tục thay đổi khiến cho việc leo lên núi của con người là bất khả thi. Kể cả những dấu chân nhỏ cũng bị biến mất khi mà hiện tượng thiên nhiên cực đoan liên tục diễn ra. Với cả, đây cũng là nơi mà những sinh vật gọi là quái vật sinh sống.
' |5 A. M; I8 Y- n- {
3 K+ w) W# b1 v# o' m/ U! YCó một hệ thống rank trong xã hội loài người để xếp hạng các loài quái vật, theo thứ tự từ cao tới thấp là "S • A • B • C •D • E • F". Và ở nơi đây bạn có thể dễ dàng tìm thấy những con quái vật rank S. Nói đơn giản về sức mạnh của những quái vật rank S, ngay cả những hiệp sĩ tinh nhuệ( elite knight) từ những thế lực mạnh nhất cũng không làm gì được chúng, hoặc họ có thể đẩy lùi được chúng bằng cách nào đó nhưng sẽ phải chịu những mất mát rất lớn. Thực tế, nó ở một mức độ mà loài người không thể làm gì chúng, như những thảm họa thiên nhiên. 4, }2 D7 W, m% e1 a
3 v* u' M' j# ~8 u/ D0 w
Tuy vậy, mức rank S là rank cao nhất chỉ là con người tự đặt ra mà thôi. Thực tế, trên ngọn núi này còn tồn tại những con quái vật có sức mạnh vượt qua cả rank S. Điều đó khiến ngọn núi này là điều gì đó cấm kỵ đối với con người.
9 a: {& x* T( A) $ n0 y# o2 R, AVà hiện tại một anh chàng đang đi xuống khỏi ngọn "Núi" này. 1
$ Y) n/ ^. l0 j7 y* R3 @
. v, ~1 J$ g" g! n2 I) S+ D- n》=====================《
3 W8 @5 h( o% Q, _" Y/ r. r
6 g, ^) j5 Z: i, ^Khu rừng này có rất nhiều cây cao, chúng cao tới nỗi ánh mặt trời không thể chạm đất khiến cho tầm nhìn bị giảm. Trong khi đang nghĩ khu rừng này rộng đến mức nào, tôi đi lòng vòng xung quanh và ăn những quả hạch và trái cây tôi tìm được.
, F( n! ?- r* u( t) D7 F
3 T! ?* j) h7 p7 T9 H[. . . Ngon thật] (Wazu)
! J9 M* ]0 ~: O5 U. p
# B% ^1 T8 U  U& f6 a& |Nói về những quả hạch và trái cây này, nó rất là tuyệt vời. Đặc biệt là những quả có độc với màu sắc sặc sỡ, nó thực sự rất rất ngon luôn. 4
. y% l8 b0 b/ y) y9 [4 X
9 _* ~$ P$ W9 e! Q3 _& @6 @3 W1 l% ZDĩ nhiên tôi có thể nói rằng những loại quả này rất độc hại, tôi có thể nhận biết chúng ở 1 mức độ nào đó.
9 h+ h, s  [9 |$ D6 u3 V/ f3 SCó lẽ là. . . bởi vì trong 2 năm qua tôi không ăn cái gì là đồ ăn đúng nghĩa cả, như là kết quả của việc đó tôi có được 1 sức đề kháng kì lạ. . .7 q# ^) f% h, h- y- G. M

) @( D0 v1 e% I8 UDĩ nhiên, khi tôi sống trên núi, thịt quái vật chính là thức ăn của tôi!!0 R: j5 z1 O" ^7 ^. A( i3 S
. f$ ]7 w+ X  h0 r- Y
Tôi ăn mọi thứ có thể tìm được để sống sót. . . Mặc dù tôi đã sống sót, nó rất là khó khăn vào lần đầu ăn chúng. . . Tôi đã nôn mửa, đau dạ dày, tê liệt, ảo giác, sốt, nhiệt độ cơ thể tôi hạ thấp, tôi đã có 1 khoảng thời gian kinh khủng trước khi bắt đầu quen với nó. 2
; p( L* f0 b' s9 A7 b. z- {
# |# u. E: m7 k- JĐể có thể sống sót. . . Tôi đã cố gắng rất nhiều.
# p# s! O  ?- T3 Q; ^9 L7 x# l
% ]% J. y/ t- v* b. GSo với những gì tôi đã ăn khi ấy, những hạt dẻ bình thường này thực sự rất ngon! Có khá nhiều vậy nên hãy từ từ thưởng thức. . .
! ?, v+ z% e3 e8 @# Y5 n( i% b  y: _! z  V: ]

Mặc dù không có vấn đề gì khi tôi đi vào rừng 1 mình, nhưng tim tôi vẫn đập không kiểm soát khi nghĩ đến lúc gặp mọi người. Không biết nó sẽ ổn không. . . Không biết tôi có thể ăn nói đàng hoàng không. . . Không biết có vấn đề gì với sự hiện diện của tôi không?
9 O( |* _5 o# w# e0 w) {* m, F1 n, ]- x' w4 `; % {
Lúc trước tôi có làm một con dao nhỏ từ khúc xương sắc bén của quái vật để cắt tóc. Quần áo của tôi được làm từ bộ da lông quái, tôi đã giặt cẩn thận ở sông để chắc chắn rằng không còn mùi nữa. Sau tất cả thì ấn tượng ban đầu khá là quan trọng.
2 c# o2 b. v' p& I
, n/ Y2 _4 - O( l: W[Aa~ Aa~ Uuu~] (Wazu) ( đéo hiểu đang làm gì luôn????) 1
; d! e% R' T+ N6 v5 p2 s& D) R7 q7 r" N) j% ?; c
Tệ rồi đây, tôi quá kích động đến nỗi đứng ngồi không yên. Để xem nào, tôi phải nhìn vào mắt đối phương. . . để ý ngữ điệu để không trở nên thô lỗ. . . Hmm? Bắt đầu cuộc trò chuyện bằng cách nào nhỉ? Đầu tiên là phải chào. . . rồi hình như là giới thiệu bản thân. . . sau đó là vài câu chuyện nhỏ. . . sau đó. . . sau đó. . . Không biết tôi nên nói về chuyện gì nhỉ? Tôi không thể nói về các sự kiện trên thế giới vì tôi đã ở trên núi 2 năm qua (thành người tối cổ cmnr:)) 1
+ T/ h+ b; v2 G- @) B. |+ _) Q- }7 ~! {, v; w
Tôi nên làm gì đây. . . Tôi có thể gặp những cuộc trò chuyện tình cờ trong tương lai.
9 f- {) J1 o- ~  W0 t/ {  A6 N8 o3 t% L  f
Có lẽ điều đầu tiên nên làm là thu thập thông tin bằng cách lắng nghe những người xung quanh, đồng thời làm cho tôi giống như ở nhà quê mới lên :)). . . Không có vấn đề gì về tiền bạc cả. . . Số tiền tôi mang theo khi chạy khỏi quê hương vẫn còn nguyên, và theo như tôi thấy thì có khoảng vài chục đồng bạc.
$ }3 c+ L* }3 @7 u) n% y
. c& r9 W& E; _6 [. . . Tôi không có khóc nhé. Số tiền đó vừa đủ cho 1 người bình thường sở hữu! Đó là toàn bộ tài sản mà tôi tiết kiệm được trước khi rời thành phố Imperial!
5 f4 C% S" q+ v  p8 T2 8 C4 S
; Y' D1 e9 k7 D/ CTuy nhiên, xét về tương lai cuộc sống của tôi, tôi không có lực chọn nào khác ngoài về nhà bởi vì tôi không có ai để dựa vào. . . khi thời gian kết thúc nhỉ. . .
0 S$ l' Q, o2 u
  w: M$ @, I. P  d' S  KTôi đã có được một chút sức mạnh khi sống ở núi( chỉ là "1 chút"????????). Có lẽ khi đến đó, tôi sẽ trở thành 1 mạo hiểm giả, sống 1 cuộc đời giản dị với số tiền ít ỏi từ những nhiệm vụ cấp thấp, như thu thập thảo dược chẳng hạn. . . tuy không nhiều, mà tôi còn muốn kết bạn nữa. Tôi sẽ không bao giờ gặp lại bạn bè cũ ở thành phố Imperial nữa. . . Không có quá khứ nhục nhã của tôi sẽ bị những người bạn mới phát hiện, cuộc đời như c*c.
) Q' m% R4 U! S
6 S% ~- ~8 N  E/ q/ O& u$ zTrong khi chìm đắm trong suy nghĩ, đột nhiên 1 mũi tên bay từ 1 khoảng cách xa cắm vào quả trái cây tôi đang cầm 1 cách tuyệt vời.0 W8 W) i# x1 o7 _$ j3 i

. z.   S( H4 R& u0 ~9 j, @3 r. H[O~opss!!] (Wazu)
+ G; J; E9 ?" X, p  v4 O
+ T. V- M/ q. L! ]* U7 J8 c+ aVì không có phòng bị từ trước, tôi không có thời gian để tránh nó, vậy nên tôi định bắt lấy mũi tên đó. Tôi đã quên mất là tôi đang cầm trái cây nên kết quả là mũi tên đã cắm vào đó. Theo hướng mũi tên bay đến, xa xa một chút bằng cách nào đó tôi có thể thấy hình dáng một con người nhìn theo hướng của tôi. Hay đúng hơn là, một mũi tên không thể tự nó bay đi được.
7 t1 e0 R& G3 d
2 }2 {' J8 P6 h4 J) q* w, {- S
Lại lần nữa, tim tôi đang đập liên hồi. Cuối cùng, sau 2 năm tôi cũng có cơ hội được nói chuyện với con người. . ." ?4 f! J$ m9 T$ y" q- ^
5 D: o$ D( Y% o  p
Yo~yosh! Tôi đến đây!!( D/ q' i9 E& K+ {/ A  

2 `$ r& N8 T5 z. M+ BKhông quan tâm đến những mũi tên khác bay đến, tôi tiếp tục bước đi đến chỗ đó. Sau một hồi di chuyển tôi nhận ra có hơn 1 người ở chỗ đó. Thật bất ngờ khi đột nhiên gặp được nhiều người đến vậy. . . Tôi đang ở trong tình trạng bất lợi ở đây. Tôi sẽ không thể phản ứng khi họ nói chuyện với tôi cùng một lúc. +
' y+ f9 M$ T% _0 t6 D9 x
( u; I6 z( F0 l8 S6 V% C; v. . . Tôi có nên rút lui?' T. v: F) Q! ^  [; G
% N5 Y0 M; F. a. @( U& P
[Thả đứa trẻ đó ra !!!] (???)4 A/ Y0 V9 ?: w) l

0 e. n4 [; m3 o2 V+ n[Hạ vũ khí xuống và đầu hàng nếu các người không muốn bị thương !!!] (???)  r5 G2 t6 _3 A$ ~% k! Y
5 T* Q# t# h7 A
Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói đó, tôi đã vứt hết trái cây trên tay tôi và bắt đầu chạy tới đó.



 
Trở lại
Đề cử
Login or Register

Jnovel site đọc truyện chữ online

Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách